Lượt xem: 370
Lời thầy dạy ngày ấy
Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha xíu bụi phấn nên có màu hơi sương, chiếc cặp da cũ thầy đựng giáo án, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết bốn năm trời trong ngôi trường trung học cơ sở, năm tháng cuối của thủa học trò có lớn mà không có khôn…Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng con những bài học về cuộc đời. 
Ngày ấy, chúng con nào có biết làm người là phải có lấy một ước mơ, dù giản dị, nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của Thầy chính là đoạn đường dài dẫn chúng con với những ước mơ đầu tiên ấy.

Những phút giây đầy lưu luyến, Thầy dạy chúng con từng chút một, và rồi giờ đây khi xa Thầy thì con mới hiểu cuộc đời này vẫn luôn là một bài toán khó, mà đi hết cả quãng đường dài chúng con còn rất nhỏ để giải hết được. Thầy dạy rằng bước vào đời chúng con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác.

Ngày trước, chúng con nào biết “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”. Thầy dạy chúng con đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ thì vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.

Chúng con vẫn chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc đời bằng một ánh nhìn như vốn dĩ, mà vô tình lãng quên đi đằng sau nó có thể là cả một câu chuyện dài.

Thầy dạy chúng con hãy biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, hãy biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hợt hời và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.

Giờ thì con mới biết cuộc đời luôn là một cỗ máy thời gian với muôn vàn trở ngại là những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng trải toàn hoa hồng… Nếu cuộc đời là một con đường trải đầy hoa hồng thì muốn bước qua nó ta phải đổi bằng máu. Có đôi lúc con gục ngã hoàn toàn, con rất muốn buông xuôi mặc kệ tất cả nhưng con nhớ lời Thầy từng dạy chúng con phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Quá nửa cuộc đời con đã sống như lời thầy dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi…!

Trịnh Hồng Nhật Nguyên – 11A7 niên khóa 2013-2014
Tin mới cập nhật









Thống kê truy cập
  • Đang online: 6
  • Hôm nay: 93
  • Trong tuần: 2,709
  • Tất cả: 290,442
Trang thông tin điện tử Trường THPT Trần Văn Bảy: tranvanbayst.edu.vn. 
Địa chỉ: ấp 3, thị trấn Phú Lộc, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng. 
Điện thoại: 0793866313
Designed by VNPT